3:28 A.M: SMS from Ru ta ngậm ngùi!
“Biển nhớ em quay về nguồn, gọi trùng dương gió ngập hồn”
- Cà Mau đêm đẹp ko anh? Giờ này chẳng gọi về cho má được, con tàu của anh ngốc quá, sao ko qua Việt Nam vào giờ khác chứ? Má ở nhà một mình đến cả tháng nay rồi!
- Tôi nghe giọng em được không?!
…
“Anh đi biền biệt muôn trùng quá…”
Cứ lênh đênh mãi trên Biển cả! Anh chẳng thuộc về ai! Cũng không một ham muốn nào trong anh lớn hơn tình yêu anh dành cho Biển! Không sợi dây nào níu giữ anh lại được nơi đất liền! Không khoảnh khắc nào kéo anh trở về thực tại… Anh cứ xa xôi mãi thế…từ ngày quen tôi…cho đến ngày xa anh…không hẹn…và không chờ…vô thường…hư ảo…và mịt mờ như dáng hình anh đổ xuống mặt biển mênh mang, bàng bạc!
Dòng nhạc chúng tôi cùng yêu, từ lâu đã ngấm vào anh đến từng thớ thịt, quyện lẫn trong cả hơi thở anh và dường như theo anh đến cả ngày tạ thế! Tôi gặp anh trong nỗi hoài nghi “tuổi 89 biết gì nhạc Trịnh” mà ngày đầu anh nói thay cho lời chào! Những ngờ vực vô hình mà ào ạt cuộn lên trói chặt mảnh đời sứt mẻ, phá hủy cả trái tim yêu đời cũ kỹ của anh, đẩy anh rơi vào cõi tuyệt vọng tự khi nào mà không ai còn thấy anh trở lại được nữa. Ra đi với Biển, anh hạnh phúc!?!
Tôi…những người quanh tôi…hơn một lần muốn rời bỏ tất cả…ra đi để tìm cho mình một chốn bình lặng, cô liêu, thanh thản! Nhưng cuộc đời còn nhiều lắm những yêu thương, mật ngọt; sao ta chẳng “tận hiến và tận hưởng” ngay lúc này? Bao câu hát Khánh Ly cất lên đem cho ta nhựa sống tràn trề và niềm tin thiết tha như thế! Sao không ôm, không hôn, không nắm bắt và giữ nó trọn vẹn suốt kiếp người mong manh vô thường này? Anh Sơn cũng có bao giờ muốn mọi người sẽ cất giấu riêng con chữ của anh ấy vào tận đáy tâm hồn mình đâu! Hay Anh đã trót đánh rơi trái tim xuống đại dương sâu thẳm?!
Tôi không biết có phải mình may mắn, khi mỗi lần đi xa được anh nhớ đến và mỗi lần trở về được anh phơi lòng mình vô tư lự… Nhưng tôi kém cỏi, kém cỏi đến vô dụng khi chỉ biết nhìn anh từ ánh sáng của niềm vui giây phút; mà không thể nào soi rọi được chút hương sắc cuộc đời nào vào miền u uất trong anh! Nhiều khi còn bị hút vào dòng chảy miên man ấy…sâu…lạnh…đục…và chìm!
5:12 A.M: … … …túttttttt
- Calling Ru ta ngậm ngùi… “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Tàu qua mũi Cà Mau không đầy hai giờ đồng hồ để anh có thể gọi về cho mẹ khi trời sáng! Không có Tết, không có 8/3, còn không có biết bao ngày nữa với mẹ anh?
Tôi nằm sấp, mắt thao láo nhìn ra vô định, tựa hồ như mặt biển đang trải dần, lênh láng dần trước mắt, hun hút không một con tàu nào ở đó, cả hàng ngàn khối núi đá biến mất khi nào hay đã ngụp lặn sâu trong đáy bể? Sóng cứ đập dưới chân thùm thụp như trống ngực nơi tôi. Gió táp thẳng vào một bên má rát rạt mà không thể nào quay mặt lại hứng. Tôi bất động. Nhịp tim đang dồn lên, khó thở, rồi lịm dần!
Anh về với Biển…